Tại sao đạp xe địa hình về cơ bản là liệu pháp trị liệu với cảnh đẹp hơn và nhiều bùn đất hơn Trực tuyến
Danh mục này tập trung vào dịch vụ Xe đạp địa hình từ xa / trực tuyến. Đối với dịch vụ trực tiếp, xem danh mục dịch vụ địa phương tương ứng.
Nếu bạn từng thấy ai đó lao xuống một con đường mòn với nụ cười rộng ngoác và tự hỏi có gì mà mọi người hào hứng đến vậy, thì đây chính là câu trả lời. Đạp xe địa hình mang lại cho bạn một cảm giác phấn khích khó sánh—một phần là adrenaline, một phần là giải quyết vấn đề, một phần chỉ là được ở ngoài trời trong rừng. Dù bạn là người mới hoàn toàn hay từng đạp xe hồi nhỏ, đều có một phiên bản của môn thể thao này vừa vặn với bạn.
Vậy là bạn muốn bắt đầu với đạp xe địa hình. Có thể bạn có một chiếc xe cũ bám bụi trong gara, hoặc bạn đang nhìn bản đồ điểm xuất phát đường mòn trên điện thoại và cảm thấy ngứa ngáy muốn thử. Đây là điều không ai nói trước với bạn: bạn không cần phải là người liều lĩnh, bạn không cần quần áo bó sát (spandex), và chắc chắn bạn không cần biết “berm” là gì ngay ngày đầu. Bạn chỉ cần một chiếc xe hoạt động tốt, một chiếc mũ bảo hiểm, và một con đường mòn được đánh dấu cấp độ xanh lá hoặc thân thiện với người mới.
Chúng ta hãy bàn về xe một chút vì đây là phần khiến hầu hết mọi người choáng ngợp. Bạn sẽ nghe thấy các thuật ngữ như hardtail (xe chỉ có giảm xóc trước) và full suspension (xe giảm xóc toàn phần). Một chiếc hardtail chỉ có giảm xóc ở phuộc trước, nên bánh sau cứng. Điều đó thực sự là tin tốt cho người mới vì nó dạy bạn chọn những đường chạy mượt hơn, và thường nhẹ hơn và rẻ hơn. Một chiếc full suspension có giảm xóc trước và sau, giúp nuốt đá và rễ cây nhưng đắt hơn và cần bảo dưỡng nhiều hơn. Thành thật mà nói, hãy bắt đầu với bất cứ chiếc xe nào bạn có thể mua được hoặc mượn được. Chiếc xe tốt nhất là chiếc bạn thực sự đang đạp, không phải chiếc nằm trưng bày trong cửa hàng.
Một nâng cấp tôi khuyên bạn nên làm sớm, ngay cả trên một chiếc xe bình dân, là cọc yên thả (dropper post). Đó là cọc yên có một cần gạt trên ghi đông cho phép bạn hạ yên xuống để tránh vướng khi đổ đèo và nâng yên lên lại khi leo dốc. Nghe có vẻ xa xỉ, nhưng một khi đã đạp xe có nó, bạn sẽ tự hỏi trước đây mình sống sao mà không có. Việc có thể hạ yên nhanh khi đang chạy có nghĩa là bạn có thể dồn trọng lượng ra sau ở những đoạn dốc và không cảm thấy như xe đang hất bạn qua ghi đông.
Bây giờ, về đường mòn. Khi người ta nói “singletrack” (đường mòn đơn), họ có ý nói một lối mòn hẹp chỉ vừa đủ cho một chiếc xe, thường uốn lượn xuyên qua cây cối hoặc dọc theo sườn đồi. Đó mới là phần hay. Đó là nơi đạp xe địa hình thực sự trở nên sống động vì bạn phải đọc địa hình, điều chỉnh tốc độ và nối các khúc cua. Trong vài buổi đạp đầu tiên, hãy tìm những đường mòn đơn mượt mà với dốc lên và xuống nhẹ nhàng—hãy nghĩ đến những lối rừng có rễ cây nhưng không có gì quá điên rồ. Hãy để dành các vườn đá (rock garden) và những cú thả lớn cho sau này. Vườn đá đúng như tên gọi: một đoạn đường mòn rải đầy đá mà bạn phải chọn đường để vượt qua. Nó vui khi bạn quen rồi, nhưng sẽ làm răng bạn lập cập nếu bạn căng cứng.
Đây là một mẹo nhỏ đã thay đổi mọi thứ với tôi: hãy nhìn nơi bạn muốn đi tới, chứ đừng nhìn chướng ngại vật bạn muốn tránh. Nếu bạn nhìn chằm chằm vào cái rễ cây to đó, bạn sẽ tông vào nó. Nếu bạn nhìn vào đường chạy mượt bên cạnh nó, cơ thể bạn sẽ kỳ diệu lái đến đó. Điều này gọi là target fixation (sự cố định mục tiêu), và nó cũng áp dụng cho berm—những khúc cua có bờ dốc giúp bạn giữ tốc độ mà không bị trượt ra ngoài. Khi vào cua berm, hãy nhìn qua lối ra của khúc cua, nghiêng xe sang một bên và để đường mòn làm phần việc còn lại. Lần đầu tiên bạn ôm cua berm ở tốc độ cao thành công, bạn sẽ ghiền.
Lốp xe quan trọng hơn hầu hết người mới nghĩ. Nếu xe của bạn vẫn còn dùng săm (inner tube), bạn có thể muốn chuyển sang tubeless (không săm) vào lúc nào đó. Lốp tubeless chạy không có săm bên trong, sử dụng một loại keo lỏng bên trong tự động bịt các lỗ thủng nhỏ. Điều đó có nghĩa là ít bị thủng lốp vì gai và đá nhọn hơn—những thứ có ở khắp nơi trên đường mòn thực thụ. Nó không bắt buộc, nhưng là một trong những nâng cấp giúp việc đạp xe thú vị hơn nhiều vì bạn mất ít thời gian vá lốp bên lề đường hơn.
Đạp xe địa hình (mountain biking) có vài kiểu khác nhau, và biết rõ chúng giúp bạn xác định nên thử gì trước. Đạp xe xuyên quốc gia (cross-country) xoay quanh việc đi được quãng đường, leo dốc và giữ nhịp độ đều đặn—hãy coi đó là khía cạnh sức bền của môn này. Enduro thiên về các chặng xuống dốc tính giờ, xen giữa là những đoạn leo, nên bạn có sự kết hợp giữa thể lực và kỹ năng xuống dốc. Đạp xe xuống dốc (downhill), thường ở công viên xe đạp (bike park) có cáp treo hoặc xe đưa đón, là niềm vui thuần túy nhờ trọng lực, với mũ bảo hiểm che cả mặt (full-face) và giáp bảo vệ cơ thể. Công viên xe đạp thực ra là cách tuyệt vời để xây dựng kỹ năng một cách an toàn vì đường mòn được bảo trì, đánh dấu, và bạn có thể chạy đi chạy lại cùng một địa











