Lần đầu tiên tôi chơi trượt ván trên máng trượt nửa ống (halfpipe) kết thúc bằng một miệng đầy đệm bảo vệ (và vì sao tôi sẽ làm lại) Trực tuyến
Danh mục này tập trung vào dịch vụ Thể thao mạo hiểm từ xa / trực tuyến. Đối với dịch vụ trực tiếp, xem danh mục dịch vụ địa phương tương ứng.
Nếu bạn từng nhìn ai đó lao xuống một lòng bể bê tông (bowl) hoặc phóng mình khỏi một chiếc xe đạp địa hình và cảm thấy bụng mình khẽ lộn một cách kỳ lạ, thì xin chào. Thể thao mạo hiểm trông thật điên rồ khi nhìn từ bên ngoài, nhưng có cả một khoảng cách rất xa giữa “chưa từng thử” và “hợp đồng tài trợ”. Tôi đã dành đủ nhiều cuối tuần để bầm tím, phủ đầy phấn, và cười toe toét như một kẻ ngốc để biết sự khác biệt.
Tôi nhớ lần đầu tiên thực sự cố gắng đưa thể thao mạo hiểm vào cuộc sống của mình. Tôi không cố làm cú lộn ngược (backflip) với một chiếc xe mô tô địa hình (motocross bike). Tôi đang ở một công viên trượt ván trong nhà, đeo băng bảo vệ đầu gối khiến tôi đi như chim cánh cụt, nhìn chằm chằm vào một dốc trượt quarterpipe cao khoảng 1,2 m. Một đứa trẻ mười tuổi lướt qua tôi và lao xuống không chớp mắt. Hôm đó cái tôi của tôi bị tổn thương nhiều hơn cơ thể, nhưng tôi học được một điều: ai cũng phải bắt đầu từ đâu đó, và so sánh mình với một đứa trẻ đã trượt ván từ khi mới biết đi là con đường nhanh nhất dẫn đến việc bỏ cuộc. Vậy hãy nói về cách bạn có thể thử sơ qua mà không lập tức hối hận về những lựa chọn cuộc đời mình.
Đầu tiên, hãy làm rõ một lầm tưởng: thể thao mạo hiểm không phải tất cả đều là nhảy BASE và bay lượn áp sát địa hình bằng wingsuit. Nếu bạn thực sự nhìn vào một danh sách thể thao mạo hiểm,











