Chuyến Đi Bác Sĩ Thú Y Đáng Sợ? Hãy Làm Cho Nó Trở Nên Nhẹ Nhàng Cho Cả Bạn Và Thú Cưng
Tôi vẫn nhớ lần đầu tiên cố gắng nhét chú mèo Mochi của mình vào lồng vận chuyển. Nó bao gồm một vệt cá ngừ, một chiếc giỏ đựng quần áo bị lật úp, và tiếng rít nhiều đến mức rắn cũng phải ngượng. Còn chuyến đi ô tô ư? Đúng là một vở opera thực sự. Nếu bạn toát mồ hôi chỉ vì nghĩ đến lần đi bác sĩ thú y tiếp theo của thú cưng, thì bạn không hề đơn độc. Nhưng qua nhiều năm, tôi đã học được vài mẹo có thể biến hành trình đáng sợ đó thành chuyện ít kịch tính hơn nhiều — cho mèo, chó, và thậm chí cả con người của chúng.
Hãy bắt đầu với những bậc thầy trốn thoát đầy lông lá: mèo. Nếu bạn từng tự hỏi làm thế nào để đưa mèo đến bác sĩ thú y mà không cần một kế hoạch tác chiến chiến lược, thì bạn không phải là người duy nhất. Mấu chốt là làm cho chiếc lồng vận chuyển bớt đáng sợ. Tôi luôn để lồng của chúng tôi ở ngoài 24/7, phủ một chiếc chăn mềm và thỉnh thoảng giấu một món ăn vặt hoặc rắc một ít cỏ bạc hà mèo vào trong. Nhờ vậy, nó chỉ là một cái hang ấm cúng, chứ không phải điềm báo tai ương. Khi ngày đi đến, tôi nhẹ nhàng đặt Mochi vào lồng với phần thân sau trước (mèo ghét cảm giác bị dồn vào chân tường), rồi phủ lồng bằng một chiếc khăn mỏng. Chút bóng tối ấy có tác dụng như một phép màu nhỏ lặng lẽ. Đối với những chuyến đi ô tô, chiếc lồng vận chuyển thú cưng tốt nhất cho các chuyến đi là loại chắc chắn, thông thoáng và có thể cài dây an toàn. Tôi dùng loại lồng vỏ cứng gài chắc chắn vào hàng ghế sau, không bao giờ để phía trước, tránh xa túi khí. Mở nhạc cổ điển nhẹ nhàng cũng có ích — vâng, thật đấy — và giữ giọng nói của bạn nhỏ nhẹ và êm dịu. Không phanh gấp, không mở radio quá to, chỉ cần một hành trình bình tĩnh và ổn định.
Giờ đến chó. Chúng có thể không thực hiện được những màn lẩn trốn trình độ ninja, nhưng tôi từng thấy một chú chó vốn tự tin biến thành một sinh vật run lẩy bẩy chỉ vì tiếng chìa khóa xe lách cách. Việc xoa dịu chó trong chuyến đi ô tô bắt đầu từ rất lâu trước khi nổ máy. Với chú chó border collie của bạn tôi, Jasper, một màn chơi ném bắt nhanh ngay trước khi rời đi giúp đốt cháy năng lượng lo lắng. Sau đó là đến chiếc cũi vận chuyển. Một chiếc cũi du lịch cho thú cưng khi đi khám thú y nên vừa đủ rộng để chúng có thể đứng lên, xoay người và nằm xuống thoải mái, nhưng không quá rộng đến mức chúng trượt qua trượt lại. Tôi thích những chiếc cũi đã qua kiểm định va chạm, có cơ chế khóa an toàn, buộc cố định ở khoang sau của xe SUV hoặc trên sàn phía sau ghế phụ. Với chó nhỏ, một chiếc túi vận chuyển vải mềm có thể phát huy tác dụng kỳ diệu vì bạn có thể luồn tay vào trong để trấn an chúng.
Tất nhiên, nếu chó của bạn đột nhiên chảy nước dãi, liếm môi quá mức hoặc ngáp trong xe, bạn có thể đang gặp phải các dấu hiệu say xe ở thú cưng. Những dấu hiệu tinh tế này (ngáp, chép môi, mắt đờ đẫn) có thể leo thang thành nôn mửa hoàn toàn. Tôi từng ngồi hàng ghế sau cùng một chú chó beagle được giải cứu, nó ngáp sáu lần trong hai phút; tôi cứ nghĩ nó chỉ buồn ngủ cho đến khi, ừm, tôi không còn nghĩ vậy nữa. Để giúp đỡ, tránh cho ăn một bữa lớn ngay trước khi đi, giữ xe mát mẻ và hé cửa sổ để có không khí trong lành. Một số người rất tin tưởng vào bánh thưởng gừng hoặc thuốc chống buồn nôn được bác sĩ thú y phê duyệt, và chúng có thể là bước ngoặt.
Vậy nếu bạn thậm chí không có ô tô thì sao? Việc tìm cách đưa thú cưng đến bác sĩ thú y mà không có ô tô có thể giống như một câu đố, nhưng có nhiều lựa chọn hơn bạn nghĩ. Một số thành phố có dịch vụ gọi xe chia sẻ thân thiện với thú cưng, hoặc bạn có thể đặt taxi thú cưng — vâng, có thật đấy, và thường được điều hành bởi những người biết cách xử lý động vật lo lắng. Dịch vụ bạn đồng hành đi khám thú y cũng có thể là phao cứu sinh. Đây là những chuyên gia (hoặc tình nguyện viên đã được đào tạo) sẽ đến cùng xe, giúp cố định thú cưng của bạn, thậm chí chờ cùng chúng trong suốt buổi khám. Tôi từng dùng một dịch vụ như vậy cho một con mèo lớn tuổi mắc bệnh tim khi bạn đời của tôi đi vắng, và sự yên tâm có được đáng giá đến từng xu. Bạn cũng có thể hỏi các trung tâm cứu hộ động vật địa phương hoặc các nhóm cộng đồng; đôi khi tình nguyện viên giúp vận chuyển với một khoản quyên góp nhỏ.
Nói về chính buổi khám, hãy cùng bàn về những gì cần mang đến phòng khám thú y ngoài thú cưng của bạn. Hãy chuẩn bị một chiếc túi nhỏ từ tối hôm trước: danh sách các loại thuốc hoặc thực phẩm bổ sung kèm liều lượng, một mẫu phân tươi nếu cần thiết (đựng trong hai lớp túi, tin tôi đi), món thưởng yêu thích — loại nặng mùi, có giá trị cao như gan đông khô — và một món đồ chơi quen thuộc hoặc một chiếc áo thun cũ có mùi như ở nhà. Đối với mèo, một vỏ gối dự phòng có thể dùng làm nơi ẩn nấp nhanh nếu chúng phóng ra khỏi lồng vận chuyển trong phòng khám. Và luôn mang theo hồ sơ bệnh án của thú cưng nếu đó là bác sĩ thú y mới; bức ảnh chụp bằng điện thoại về giấy chứng nhận tiêm phòng năm ngoái có thể giúp bạn tránh được rất nhiều phiền toái.
Nhưng cốt lõi của mọi chuyện là: các mẹo giảm lo lắng khi đưa thú cưng đi khám thú y không chỉ xoay quanh đồ dùng và khâu chuẩn bị. Mà là về việc đọc được trạng thái cảm xúc của con vật. Để giúp chú chó sợ hãi khi đến phòng khám, hãy bắt đầu bằng những chuyến ghé thăm vui vẻ — ghé qua phòng khám chỉ để chào hỏi, nhận một món thưởng từ nhân viên, rồi rời đi. Làm vậy vài lần và tòa nhà đó sẽ không còn là nơi đáng sợ nữa. Trong buổi khám thật, tôi trở thành người phát đồ thưởng, thưởng cho Jasper vì hành vi bình tĩnh. Tôi cũng thực hành “chăm sóc hợp tác” (cooperative care) tại nhà: chạm vào chân, kiểm tra tai và cho chú quen với một buổi khám thử trên tấm thảm. Giờ chú ngoe nguẩy háo hức bước lên tấm thảm đó vì nó báo hiệu bơ đậu phộng và những cái xoa bụng. Với mèo, tôi nhẹ nhàng mát-xa bàn chân và kiểm tra miệng khi chúng đang thư giãn trên đùi tôi, để cái chạm của bác sĩ thú y không còn là cú sốc hoàn toàn. Và nếu bạn đang phải xử lý tình trạng lo âu nghiêm trọng hoặc say tàu xe, hãy trao đổi với bác sĩ thú y về các loại thực phẩm bổ sung làm dịu, thuốc xịt pheromone (như Feliway cho mèo hoặc Adaptil cho chó), hoặc thậm chí thuốc chống lo âu ngắn hạn. Không có gì phải xấu hổ khi làm vậy. Tôi thà nhìn thấy một thú cưng hơi buồn ngủ, bình tĩnh còn hơn là một con đang thở hổn hển và hoảng sợ.
Một điều cuối cùng tôi học được: sự căng thẳng của chính chúng ta truyền thẳng theo dây dắt. Nếu tôi đang căng cứng người và vội vã, Mochi và Jasper ngay lập tức cảm nhận được. Vì vậy, tôi hít thở sâu vài nhịp ở bãi đỗ xe, tự nhủ rằng đây là chăm sóc sức khỏe, không phải là hình phạt, và cố gắng hết sức để trở thành người bạn đồng hành bình tĩnh, vững vàng mà chúng cần. Bởi thành thật mà nói, đó mới là bí quyết thực sự. Chúng ta chính là nơi an toàn của chúng, dù đang ở trong ô tô, taxi hay phòng chờ. Và một nắm đồ thưởng nặng mùi cũng không bao giờ gây hại.











